Ba cô tiên

co_tien
Ngày xưa, có một cậu bé đã lên sáu tuổi rồi mà vẫn bé tí ti, bé chỉ bằng ngón tay cái mọi người thôi, cho nên ai cũng gọi là cậu bé Tí Hon.

Nhà bé Tí Hon nghèo lắm. bố mẹ phải đi chăn trâu thuê cho địa chủ, phải làm vất vả mà không có cơm ăn cho đủ no, áo mặc cho đủ ấm. Tí Hon rất thương bố mẹ, chỉ muốn đi làm đỡ bố mẹ thôi. Một hôm, Tí Hon nói với bố mẹ để Tí Hon chăn trâu thay cho bố mẹ. Lúc đầu, bố mẹ thấy Tí Hon bé còn đàn trâu thì to nên thương Tí Hon, không cho đi. Nhưng Tí Hon nằn nì mãi bố mẹ phải cho đi.

Tí Hon chăn trâu cẩn thận lắm, không để trâu ăn lúa, ăn ngô, mà con nào con nấy cũng no căng đầy bụng. Cả làng ai cũng khen. Bọn địa chủ cũng không chê Tí Hon câu nào cả.

Một  hôm , đồng làng hết cỏ, Tí Hon phải đưa trâu lên núi. Bỗng nhiên, Tí Hon thấy một bông hoa hồng nở to bằng cái nón trên một cành cây. Đợi cho trâu đến gần cây ấy, Tí Hon chui ở tai trâu ra, khẽ chuyển sang cây và leo vào giữa bông hoa. Tí Hon thấy, ồ thích quá, ba cô Tiên cũng bé tẹo như Tí Hon, một cô áo xanh, một cô áo đỏ, một cô áo vàng. Các cô thấy Tí Hon thì vui mùng chào hỏi rồi đi lấy bánh kẹo cho Tí Hon ăn. Tí Hon không ăn mà lại bỏ bánh kẹo vào túi. Thấy vậy, ba cô Tiên liền hỏi:
- Sao Tí Hon không ăn?
- Tôi mang về cho bố mẹ tôi ăn, nhà bố mẹ tôi nghèo lắm. Tôi thương bố mẹ tôi lắm.

Ba cô Tiên cùng nói:
- Tí Hon cứ ăn đi, ăn xong chúng tôi sẽ giúp.

Lát sau, ba cô Tiên cùng Tí Hon bước ra khỏi nhà hoa hồng, dắt nhau ngồi trên cả sừng trâu đi về làng. Về đến nơi, thấy nhà Tí Hon nghèo lắm, vườn ruộng không có, gian nhà đổ nát, ba cô Tiên bảo Tí Hon đi tìm bố mẹ về.

Tí Hon đi khỏi, cô Tiên áo đỏ vẽ một căn nhà xinh đẹp, cô Tiên áo vàng vẽ một đám ruộng to có lúa chín vàng, cô Tiên áo xanh vẽ rất nhiều quần áo đẹp. Vừa vẽ xong thì tất cả biến thành nhà thật, ruộng thật, quần áo thật.

Vừa lúc ấy, bố mẹ và Tí Hon về đến nơi.
- Ôi, nhà ai đẹp thế? Ruộng của ai tốt thế? Áo quần ai nhiều thế?

Ba cô Tiên trong nhà bước ra chào bố mẹ Tí Hon và nói:
- Chúng cháu làm giúp hai bác và Tí Hon đấy. Từ đây, hai bác không nghèo nữa. Có ruộng cày, có nhà ở, có quần áo mặc. Rồi cô Tiên áo xanh lại cho Tí Hon một chiếc áo, mặc vào bỗng lớn hẳn lên.

Bố mẹ Tí Hon mừng quá, quay lại định cám ơn thì ba cô Tiên đã biến thành ba con bồ câu trắng bay vù lên mây. Từ đấy, không ai thấy ba cô Tiên đâu nữa cả. Còn Tí Hon lúc này rất to lớn, khỏe mạnh, làm việc rất chăm chỉ và khéo léo.

(Sưu tầm)

(Nguồn webtretho)

Tin liên quan
Tin khác